Truyện tình yêu tuổi học trò luôn là những kỉ niệm đáng nhớ nhất của mỗi người. Những truyện tình yêu học trò luôn được nhiều người tìm kiếm và đón nhận để quay trở lại những giây phút kí ức tươi đẹp. Hôm nay, topvui.vn sẽ cùng bạn quay trở lại với những quãng thanh xuân với tổng hợp Những mẩu Truyện tình yêu học trò hài hước mới nhất 2020
Table of Contents
Những câu chuyện về tình yêu tuổi học trò hay
1. Phép màu

Phép màu là câu chuyện hài hước về một cặp vợ chồng trẻ đang cưới, Thẩm Tương Tường và Bạch Thủy Ương. Dù sống chung dưới một mái nhà bên cạnh đó nếu ai đó Nhìn kĩ sẽ thấy họ coi nhau giống như người dưng người xa lạ không phải quen biết. nguyên nhân là do họ thật sự chẳng phải có tình cảm với nhau. Vì lí do bất đắc dĩ mới quét nhau do đó tình yêu không phải tồn tại. Bạch Thủy Ương là một tiểu thư đẹp đẹp chưa từng phải lo chuyện nhà cửa bếp núc.
Hôn nhân không có tình yêu phải chăng là địa ngục? Rồi một ngày kia, cô refresh nghĩ suy mong muốn được yêu anh mong muốn được anh chiều chuộng như mọi ngày, nhưng anh lại cảm thấy cô ấy có gì bất ổn. Anh quyết định nếu như cô đang không yêu anh thì họ sẽ li dị. Tưởng chừng mọi chuyện sẽ kết thúc như vậy thì khi cô ấy ra đi thì anh lại mong muốn sử dụng kẻ si tình đuổi theo đem cô ấy trở lại với mình. Tình yêu phải chăng có sức mạnh thật kì diệu? Lửa gần rơm lâu ngày cũng bén? Câu chuyện có những yếu tố, tình tiết vui nhộn rất thú vị. Hãy đọc thử và thư giãn nhé các bạn. Truyện Phép màu.
2. Cô ngốc cởi áo ra

Cô ngốc cởi áo ra là một bộ truyện ngôn tình không chỉ có yếu tố lãng mạn mà còn rất hài hước. Trần An An là nữ chính, được tác giả khắc họa một phương pháp rõ nét nhất. Cô đúng là một cô gái ngốc nghếch, đến nỗi mà khi tới khám bệnh, cô bị bạn của bác sĩ Diệp Lương Nhất chiếm đoạt. Một cô gái ngốc nghếch sẽ bị lừa giống như vậy thôi sao?
Thế nhưng chính vì nữ chính quá ngốc tới mức easy bị người khác lừa gạt sử dụng cho kẻ đó có có cảm giác muốn bảo vệ cô gái ngốc đó, chăm sóc cho cô ấy, ở bên cạnh cô ấy để không một ai đủ nội lực lừa gạt Trần An An được nữa. Ban đầu ai cũng nghĩ đó chỉ là câu chuyện đùa giỡn nhưng lại là một tình yêu thực sự chân tình và rất lãng mạn.
Truyện Cô ngốc cởi áo ra.
Xem thêm: Truyện cười việt nam vô đối mới nhất 2020
3. Thuận tay dắt ra một bảo bảo

Mới chỉ nghe tên chuyện thôi mà cũng thấy thú vị phải không nào? Thuận tay dắt ra một bảo bảo là truyện ngôn tình khá vui nhộn của tác giả Dương Dương với nội dung gói gọn một nữ chủ thông minh, tuy nhiên nàng rất nghịch ngợm, còn có người cho rằng nàng ta hơi “vô sỉ” một tí. Câu chuyện khởi đầu khi nữ chủ 14 tuổi, nàng vừa mới hi sinh thân mình để cứu một anh chàng xinh trai khi bị hạ xuân dược.
Cho đến năm nữ chủ 18 tuổi thì nàng lại có Nhiệm vụ đi tìm papa cho Bảo Bảo, cũng chỉ vì mong muốn cho bạn thân kiếm được một người chồng đẹp mà rước họa vào thân. Nàng bị anh ta “ăn sạch sẽ” để rồi cái bụng ngày càng to dần, chuẩn bị đón thêm một thành viên mới. cuộc sống của cô gái ấy sẽ ra sao khi có thêm một member mới? Truyện rất hay, k chỉ vậy còn có những tình tiết vui nhộn. Các bạn nhớ đón đọc nhé.Truyện Thuận tay dắt ra một bảo bảo.
4. Có cần lấy chồng không?
Có cần lấy chồng không? Phải chăng đây là một câu hỏi kì lạ nhất từ trước tới giờ? Được biết đến là tác phẩm nổi tiếng của tác giả Ức Cẩm, nội dung câu chuyện gói gọn cuộc hôn nhân “kì lạ” của nam chính và nữ chính Đỗ Lôi Ty. Phải chăng đây là một câu chuyện khó tin? Đỗ Lôi Ty vốn là một nhà báo không những thế không lâu sau cô bị đuổi việc, rồi trở thành nhân sự bán bao cao su. Lại nhắc đến nam chính, khi anh cầu hôn cô nàng giữa đường phố, hai người chẳng hề quen biết nhau, thế mà anh quỳ gối trước Đỗ Lôi Ty để cầu hôn nàng.

Cuộc hôn nhân bất đắc dĩ này khởi đầu khi cô tưởng rằng đây chỉ là một chương trình thực tiễn, cô nàng k đắn đo gì mà chấp thuận ngay, tiện thể vứt chiếc nhẫn bằng kim cương thật một hướng dẫn thoải mái không phải bận tâm. Thế nhưng, cô không ngờ rằng đó là chiếc nhẫn thật, cô quét đâu ra tiền mà đền cho anh ta, kéo đến cô phải làm đám cưới với Liêm Tuấn. Cuộc hôn nhân bất đắc dĩ này từ k có tình cảm, hai người xa lạ ở cùng nhau lâu rồi họ yêu nhau từ lúc nào cũng không một ai hay biết.
Xem thêm: Tổng hợp những câu truyện cười hay nhất Việt Nam mới nhất 2020
5. Cặp đôi xui xẻo
Cặp đôi xui xẻo là câu chuyện đưa màu sắc vui nhộn, tinh nghịch mà cũng rất lãng mạn. Có lẽ độc giả đủ nội lực cảm nhận được sự trẻ con, đáng yêu, ngọt ngào chính là gia vị của tình yêu. Nữ chính Giang Dục Phương và nam chính Trình Khải cho rằng việc mình gặp đối phương thật là xui xẻo. Họ chẳng không giống nào oan gia ngõ hẻm.

Và mọi thứ càng trở nên căng thẳng hơn kể bắt đầu từ cô nàng bị anh cưỡng hôn. Nhưng cả hai đều không thể ngờ rằng chính những cuộc chạm trán đầy sự hận thù, khó chịu của họ lại đem cả hai xích lại gần nhau, dần dần tình cảm to dần. Cả hai cảm thấy thiếu thứ gì đó, tâm trạng khó chịu, buồn rầu khi k được đối đầu với người kia. Thực ra thì họ đang quen với việc người kia có mặt trong cuộc đời của mình.Truyện Cặp đôi xui xẻo.
6. Mối lương duyên trời đánh
người ta nói, người ta đủ nội lực yêu một phương pháp bình lặng, trong khi đó có người yêu nồng nhiệt và có ai đó yêu rất vụng về? Tình yêu thật khó để lí giải một phương pháp rạch ròi. Đối phương luôn làm ra vẻ vô tâm, chẳng thèm đoái hoài tới bạn nhưng thật ra đôi mắt ấy vẫn luôn vô tình hướng về phía bạn, vì yêu nên mới ghen và vì yêu, vì quan tâm nên mới luôn xử xử theo kiểu ăn miếng trả miếng với bạn.

Tình yêu bình lặng của những người bình lặng luôn có hạnh phúc, rung động riêng của nó. Giữa hàng ngàn hàng vạn mối tình, hàng ngàn hàng vạn cách thể hiện tình yêu của những cặp đôi đã yêu nhau, Hoa Thanh Thần vừa mới viết ra một câu chuyện thực sự thú vị. Những vận đào hoa chết tiệt và vận đen xuất hiện tiếp tục trong cuộc đời của Chi Chi bắt đầu từ sau khi bị chiếc quần sịp hiệu CK của Kỷ Ngôn Tắc rơi trúng đầu mình. Và rồi chuyện tình giữa một cô gái keo kiệt cùng một chàng trai độc miệng cứ thế xoay vần tạo nên mối lương duyên trời đánh đầy thú vị, vui nhộn và cuốn hút.Truyện Mối lương duyên trời đánh.
7. Nụ hôn của Sói

Nhắc đến truyện ngôn tình thì k một ai không biết đến tác giả Diệp Lạc Vô Tâm và Nụ hôn của Sói là một trong những tác phẩm khá thành công của Diệp Lạc Vô Tâm. Tác giả thật khéo léo khi lồng ghép tình yêu của cô cảnh sát đẹp xinh Tư Đồ Thuần cùng An Dĩ Phong, anh chàng côn đồ lẫy lừng giang hồ.
Nét riêng biệt thú vị đó chính là cô còn lồng ghép những thứ tình cảm rất thiêng liêng như tình cảm gia đình, anh em, người thân và friends vào trong đó. An Dĩ Phong vốn là một kẻ rất kiêu ngạo, ngang tàn, hễ ai sử dụng trái ý hắn ta thì đừng mong nói chuyện với hắn ta lần thứ hai. vậy mà trong lòng của hắn thì luôn có một người luôn mong muốn. Câu chuyện k chỉ lãng mạn mà còn vui nhộn nữa. Các bạn nhớ đọc thử Nụ hôn của Sói nhé.
Những mẩu chuyện ngắn về tình yêu tuổi học trò
Không chỉ có những câu truyện tình yêu học trò dài. Những mẩu chuyện tình yêu học trò ngắn cũng được các bạn đọc đón nhận. Hãy cùng topvui.vn tổng hợp những chuyện tình yêu học trò ngắn nhé.
ĐƠN XIN PHÉP ĐƯỢC YÊU
Kính gửi ba mẹ!
Ba mẹ có biết tại sao con chẳng bao giờ kể với ba mẹ về chuyện tình yêu của mình?
***
Hôm qua các bạn share rất nhiều 1 bài đăng về tình yêu tuổi teen và “mong bố mẹ hiểu”, “Hay là unblock mẹ để mẹ đọc được bài này?”… tuy nhiên con dám chắc, chẳng nhiều bạn dám gởi đâu. Ba mẹ không thể chấp thuận con mình lại yêu đương “vô bổ” trong khi đáng lẽ phải là và chỉ là học hành.
Xưa giờ con là một đứa con ngoan, là niềm tự hào của cả nhà mình. Mười năm con chưa một ngày nghỉ học chứ đừng nói là cúp học. Con đã ráng luôn luôn đạt học sinh giỏi, đi thi thành phố, ráng đậu trường danh tiếng…
***
Mối tình đầu có ai để dành được đâu!
Những cơn cảm nắng tuổi teen, nó cứ tới và đã tới. Con có mời đâu, có gọi đâu. Việc đó là do những hormone estrogen và progesterone điều khiển. Mà những hormone này cũng do ba mẹ đã truyền cho con cơ mà!
Con không biết mình đã sai ở chỗ nào. Có thể hôm nay crush bạn này, hôm sau yêu thích bạn khác. Ngay chính con cũng không biết cách nào trình bày, không hề biết cách nào ngăn được. Tình yêu liệu có “đục khoét” cuộc đời mình không, mà bố mẹ luôn ngăn cấm. Thậm chí cô giáo dạy thêm còn từ chối con vì “Có dạy thì nó cũng không học, chỉ lo yêu”.
***
Con biết bố mẹ lo lắng, nhưng sự lo lắng đấy chính là sự thiếu tin tưởng.
Mà tuổi teen thì đâu cần gì hơn ngoài niềm tin ! Con muốn được bố mẹ tin tưởng vào con, tin vào những gì con lựa chọn.
Tụi bạn con cũng thế, ở nhà đóng vai một đứa con chuẩn mực, ở trường thì mới dám là bản thân mình. nhưng những đứa trẻ “chuẩn mực” hoặc là những đứa trẻ luôn lo sợ; hoặc là luôn nung nấu nổi loạn và có thể “phát nổ” bất kì lúc nào.
Con có người bạn gái rất chuẩn mực, học rất giỏi, giờ bạn ấy yêu một anh bỏ học, xăm trổ. Con hiểu, vì bị ép trong khuôn khổ quá lâu nên bạn ấy bị hút bởi bad-boy, những anh chàng lãng tử, xịn xò như thế. Các bạn ấy khó tập trung học vì “yêu giấu” chứ chẳng phải là vì yêu. Những chiếc lò xo bị nén quá mức, thậm chí có bạn đã tính bỏ nhà ra đi, có bạn tính tự tử, mà ba mẹ vẫn không biết.
Mẹ cứ than là con không tâm sự.
Con tâm sự sao được khi nhìn thấy ánh mắt mẹ đầy lo lắng hãi và nghi ngờ, khi mẹ gắt gao đòi con phải “khai báo”? Con tâm sự sao được với người đang cố gắng kiểm soát, cố gắng “thâm nhập, và xâm phạm đời tư” của mình?
***
Người lớn muốn chắp cho con đôi cánh nhưng song song đó lại chuẩn bị sẵn một chiếc lồng.
Người lớn cứ bảo rằng “Con nít bây giờ ghê gớm lắm, chẳng như hồi xưa”. Người lớn quá dễ tin những “câu chuyện cảnh giác”, tin tức phá thai, tình yêu học trò hủy hoại tương lai trên báo, nhưng lại rất khó tin những đứa con của mình.
Con nói gì cũng sai, làm gì cũng sai, rung động thế nào cũng sai. Chỉ có báo chí là luôn đúng!
tuy nhiên con mới là con của bố mẹ mà! Sao bố mẹ cứ từ chối lắng nghe và dập tắt cả những tiếng thầm thì nhỏ xíu của con?
Con biết con và bạn bè con, hầu hết đều đã và đang yêu một ai đó, yêu thích một ai đấy. Bạn nào cũng mơ ước đạt được bố mẹ đồng hành, chỉ dẫn, chỉ ra những điều sai để còn biết mà tránh, mà chống chọi. tuy nhiên tuyệt vọng.
***
Nhiều đứa bạn con vẫn ngu ngơ hỏi rằng chỉ nằm ngủ với bạn trai thì có bị gì không? Lỡ hôn rồi có sao không? Tình yêu và những yếu tố “trên tình yêu” luôn bị cả bố mẹ và thầy cô hạn chế đề cập đến hoặc là cấm cản.
Con nghĩ, tình yêu cũng cần phải học. nhưng không có người lớn nào chịu học cùng tụi con cả!

NÀY NHỎ, HÃY ĐỢI ĐẤY!
Tôi xoay hắn lại gằn từng tiếng vào tai hắn:
– Này Nôbita hãy đợi đấy tập ba!
Nói xong tôi chạy vội vào nhà. Hắn vẫn kịp hét lên:
– Xuka, tôi chuẩn bị và sẵn sàng đợi!
***
Vẫn như thói quen ở thành phố, sáng thứ nhất ở quê ngoại, tôi dậy thật sớm chạy bộ dưới cái se lạnh của buổi ban mai tinh khôi, trong sạch. Đường quê loanh quanh, cây trái xum xuê đan xéo vào nhau đong đưa theo gió nghiêng bóng xuống mặt tiền.
Rầm! Nhớn nhác sao tôi đâm sầm vào một gã đi bên đường. Lướt nhìn khuôn mặt hắn: nai quá!
Tôi đàn áp liền:
– Ông là ai ?
Hắn bốp chát lại:
– Tôi là tôi.
Bực mình tôi gắt lên:
– Tôi hỏi ông là ai? Ở đâu tới? Mắt ông để ở đâu mà sao ông cản đường tôi?
Hắn thản nhiên đáp:
– Tôi là tôi, tôi ở đây tới đây, mắt tôi để dưới chân mày và tôi không cản đường ai cả. Còn mắt cô để đâu?
– Ở trên lỗ mũi. Xíííí… – Tôi nạt hắn, định bụng cho hắn một bài học tuy nhiên hắn đút hai tay vào túi quần miệng huýt sáo ung dung bỏ đi.
Cái hành động của hắn thực hiện tôi tức muốn điên lên. Tôi hét theo:
– Này! Hãy đợi đấy!!!
Này nhỏ, hãy đợi đấy!
***
– Chào Vân.
Tôi giật mình quay lại:
– Sao ông biết tên tôi?
Hắn nhận thấy khoái chí với câu hỏi của tôi:
– tất cả mấy đứa nhóc trong xóm này là đồng minh của tôi. Hôm qua tôi đã chi trả cho chúng mười trái xoài tượng để được biết tên nhỏ.
– Xí… Tôi sẽ chi hai mươi trái xoài để chúng nó điều tra tên của ông. – Tôi gằn giọng, hắn vẫn thản nhiên:
– Khỏi đưa chúng nó, đưa cho tôi cũng đều được, tôi tên là Phong. Vân là mây, mây bay trên trời. Phong là gió, gió dìu mây đi.
– tuy nhiên tôi không lúc nào đi với ông.
– Còn tôi!…
– Im. Ông không được nói. – Nói xong tôi vọt lẹ. Hắn gọi với theo:
– Này nhỏ, hãy đợi đấy tập hai!
***
Buổi chiều mặt trời ngả bóng xuống ngọn núi xa xa, nắng vàng miền quê rực rỡ. Tôi đang ngồi với mấy đứa em bạn dì xơi hàng chục xoài chấm với nước mắm đường, tê rần chóp lưỡi. Hắn đến lần này không đi một mình mà mang theo cây đàn Guitar gảy từng tứng tưng. Hắn cứ gào lên:
– Bằng lòng đi em về với quê anh – Một dòng sông xanh một dòng nước xanh. Bằng lòng đi em …
Tôi bực mình quay ra chặn hắn lại:
– Ai cho ông đi ngang đây mà gào lên vậy?
Hắn vẫn thản nhiên:
– Không, tôi đang hát cơ mà.
– Hát thì về nhà mà hát.
– Tôi muốn hát tặng Vân thôi .
– Tôi không lấy, ông hiểu chưa .
Mấy đứa em bạn dì nhìn tôi sửng sốt. Riêng hắn thả cây đàn xuống, nhún vai ra vẻ hiền lắm. Tôi xoay hắn lại gằn từng tiếng vào tai hắn:
– Này Nôbita hãy đợi đấy tập ba!
Nói xong tôi chạy vội vào nhà. Hắn vẫn kịp hét lên:
– Xuka, tôi sẵn sàng đợi!
Này nhỏ, hãy đợi đấy!
***
Chỉ vài ngày nữa là tôi phải về thành phố, chuẩn bị cho năm học mới, thời gian đi qua nhanh quá. Hắn và tôi thời điểm này đã thân nhau, dẫu thế “hãy đợi đấy” vẫn đang ở tập chín mươi chín.
Buổi chiều hắn ghé nhà chơi tặng tôi cuốn sách, nhìn bìa sách ghi người sáng tác “Dạ Thảo” tôi hỏi hắn:
– Anh cũng yêu thích đọc sách của Dạ Thảo à?
– Ừ, thích lắm – đôi mắt hắn mơ màng nhìn tôi – Vân cũng biết Dạ Thảo à?
Sẵn dịp tôi nổ luôn cho hắn sợ:
– Dạ Thảo là bạn của Vân đó.
– Thế Dạ Thảo có đẹp trai không vậy?
– Ơ … Cao như anh vậy, nhưng trắng và đẹp trai hơn anh (Tôi đã bỏ từ ông để gọi hắn).
Hắn nhoẻn miệng cười.
– thực hiện gì mà anh cười?
– Không, không có gì. Tôi không cười Vân đâu.
Sẵn dịp tôi lại nghĩ ra câu chuyện tào lao về nhà văn Dạ Thảo nói cho hắn nghe.
***
Tôi đến tòa soạn báo học trò lãnh tiền nhuận bút truyện ngắn vừa được đăng trên báo, sẵn dịp gặp nhà văn Dạ Thảo phản hồi cho tác phẩm mới của tôi. Theo sự chỉ dẫn tôi đẩy cửa phòng khách bước vào, chàng trai ngồi sau bàn giấy ngẩng mặt nhìn tôi.
Tôi tròn mắt la lên:
– Anh thực hiện gì ở đây?
– Tôi làm việc, Vân mong muốn gặp ai?
Tôi bối rối lườm hắn:
– Dạ Thảo, gặp nhà văn Dạ Thảo.
– Có chuyện gì quan trọng không?
– Tất nhiên là có.
– Thế à? Nói với tôi không nên sao?
– Không, không thể được, phải gặp nhà văn Dạ Thảo cơ.
– Thế thì… Hãy đợi đấy.
Tôi đáp lại:
– Ừ thì đợi.
***
Thời gian chậm chạp trôi qua huyên thuyên với hắn đã mệt, tôi xin phép ra về dịp khác sẽ ghé lại.
Này nhỏ, hãy đợi đấy!
Bước ra cổng gặp bác bảo vệ đang ngồi vê cằm nhổ mấy cọng râu, tôi chào bác, bác hỏi với theo:
– Sao, cháu gặp anh Thảo có vui không?
– Cháu chưa gặp ạ.
Bác bảo vệ ngạc nhiên:
– Hồi nãy bác đi ngang phòng khách thấy cháu đang ngồi trò chuyện với anh Thảo cơ mà?
Tôi sững người, chẳng lẽ là hắn. Thôi rồi, biến ngay thôi!!! Ngoái đầu nhìn lại thấy hắn đã đứng sau lưng tôi tự hồi nào, hắn nheo mắt mỉm cười:
– Chào Vân, Vân đã gặp nhà văn Dạ Thảo chưa?
nếu như mà Mao Toại trong truyện Phong Thần chắc tôi đã độn thổ mất tiêu rồi.
– Gặp rồi.
– Vui không?
***
– Vui lắm, ông ấy là một tên chuyên nghiệp lừa đảo kẻ khác, mà Vân là nạn nhân của ba tháng qua – Tôi cứng giọng – Hôm nay Vân đi tìm ông ấy để báo thù.
– Ghê thế à, rạch mặt ông ấy hả?
– Còn hơn nữa, ông ấy phải dẫn Vân đi ăn chín mươi chín cây kem ngay bây giờ!
Hắn nghệt mặt ra cười:
– Xin tuân lệnh!
Nguồn: Tổng hợp
>>>Xem thêm: Tổng hợp câu chuyện buồn về tình yêu mới nhất cho bạn